Tin tức mới nhất
Đăng nhập
Thống kê truy cập
  • Đang online: 8
  • Hôm nay: 115
  • Trong tuần: 206
  • Tất cả: 24,267

LỜI XIN LỖI

Save

    LỜI XIN LỖI

Sáng. Những cơn gió cuối đông thổivề lành lạnh, những giọt sương đêm rùng mình thấm vào lòng đất như nhường cho mộtngày rực ánh bình minh, vài chiếc lá khô cong lăn lạo xạo trên mặt đường cònngái ngủ.

          Tôibước từng bước chắc chắn và tự tin vào cổng trường, đây là lần tôi rời giảng đườngvào trường dạy học. Tuy có đôi chút hồi hộp và lo lắng nhưng nó nhanh chóng tanđi bởi những lời chào lễ phép của học sinh: " Em chào cô ạ!" câu nói đónhư một bàn tay kì diệu vén lên trước mặt tôi một con đường thênh thang rộng mởnhư thúc giục tôi rằng: Hãy tự tin lên, sự thành công sẽ không phụ lòng nhữngngười biết phấn đấu.

          Batiếng trống trường điểm vang, tôi bước vào lớp, đúng nghiêm, ở một nụ cười rấttươi, đưa mắt bao quát lớp. Phần đa học sinh đều là con em dân tộc, quần áo xộcxệch, nhem nhuốc. Chúng đứng lên hướng những cặp mắt ngơ ngác, lạ lẫm nhìn tôi.Nhưng kìa, ở bàn thứ ba có một em học sinh nam vẫn ngồi ỳ ở bàn. Nó nhìn tôi trầmngâm. Chỉ trong tích tắc mà lòng tự trọng của tôi bị xúc phạm. Tôi ra hiệu chocả lớp ngồi xuống, để chiếc cặp ngay ngắn lên trên bàn giáo viên rồi nhẹ nhàng:

-        Em tên gì?

-        Toàn ạ! - Nó vội trả lời tôi rồi cúi mặt xuống.

-        Năm vừa rồi hạnh kiểm của em xếp loại gì?

-        Loại tốt. - Nó đáp.

-        Thế hả? Cô lại nghĩ rằng em không xứng đáng đạtđược kế quả như

vậy. Đạo đức ở đây là gì? Là lẽ đốinhân xử thế, là lòng yêu thương con người và lòng tự trọng nữa. Vừa rồi  sao em không đứng lên cào cô, em coi thườngcô đúng không? Trên khuôn mặt trắng nhờn nhợt, thuôn thuôn như quả dưa hấu củanó không có một chút biểu lộ gì. Dù hậm hực còn ứ trong cổ như sợ cháy giáo ánnên tôi hạ giọng: " Lần sau em rút kinh nghiệm nhé!".

Khâu dạy đầutiên của tôi là kiểm tra bài cũ. Sau khi gọi một em đứng dậy

trả lời câu hỏi, tôi gọi Toàn lênbảng để xem nó học thế nào và bướng bỉnh, ngố ngược đến đâu. Bị gọi lên bảng.Tôi giật mình khi thấy đôi chân của nó, một bàn chân nhỏ tí xíu co rúm lại nhưbàn tay trẻ con vừa mới xinh, chân kia thì to, lùn tẹt, không đầu gối, nó đứngthì cũng chỉ như ngồi thôi. Tôi cố bình tĩnh đặt câu hỏi: " Em hãy nêu quyềnvà nghĩa vụ của học sinh". Nó lúng túng, những lời nói của nó run rẩy. Taitôi ù đi không còn nghe thấy gì nữa chỉ còn thấy môi nó cứ bặm xuống lại nhấclên và hai giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt trắng nhờ của nó.

Chao ôi! Có lẽsự tủi thân đang giày vò nó, sự tổn thương đang cuốn lấy

tâm hồn nhỏ bé tội nghiệp của nó.Sự xót xa, hối hận giày vò tôi. Tại sao em không nói với tôi là em bị khuyết tật?Tại sao cả lớp đều im lặng? Có phải tôi quá nghiêm khắc? Tôi đã vô tình trởthành người khoét vào nỗi đau của em, rạch xía vào sự thiệt thòi đã bao ngườian ủi, xoa dịu. Tôi không còn giữ được cái vẻ uy nghiêm như lúc nãy, những giọtnước mắt ân hận chảy trên má tôi. Tôi đưa nó xuống chỗ ngồi, run run cất lờixin lỗi nó và cả lớp.

                                                                                              Cô giáo

                                                                                         Nông Thị Hương



Họ tên no image
no image
Tiêu đề no image
Nội dung no image
Mã kiểm tra no image